Về cấu trúc luận, Claude Lévi-Strauss, và Lương Kim Định – Một số ghi chú về ý kiến của Thầy (Giáo sư) Liam Kelley (1/3)

TỔNG QUAN NHỮNG NỘI DUNG CẦN TRAO ĐỔI

Giáo sư Liam Kelley gần đây có một số bài viết về Kim Định: The exchange of women (Trao đổi Đàn bà) in obscure history (huyền sử), Large (Chinese) Rats, the Father of Modern Anthropology, and Vietnam’s Greatest (Unknown/Unrecognized) Historian, Vietnam’s Greatest (unknown/unrecognized) Historian và có bàn về Kim Định khi trả lời phỏng vấn Tạp chí Da màu. Trong những bài viết và phần phỏng vấn này, giáo sư có đề cập đến ba vấn đề khiến tôi cảm thấy thích thú.

Thứ nhất, giáo sư cho rằng Claude Lévi-Strauss, cha đẻ của nhân loại học hiện đại là một nhà nhân loại học tồi vì Levis-Strauss trong suốt sự nghiệp nghiên cứu của mình chỉ dành vài tháng ở Brazil, đi lại qua loa, thăm thú vài cộng đồng, đôi khi dừng lại ở một cộng đồng trong vài ngày và không dùng tốt ngôn ngữ bản địa. Field notes (ghi chú thực địa) của Lévi-Strauss cũng được viết sau đó nhiều năm. Nói cách khác, Claude Lévi-Strauss là nhà nhân loại học tồi vì ông không làm tốt “dân tộc chí” (ethnography). Nhưng tại sao Lévi-Strauss vẫn trở thành cha đẻ của Nhân loại học hiện đại? Giáo sư Kelley giải thích: đó là vì ông có ý tưởng, thứ dựa trên hiểu biết rộng về xã hội con người và triết học thu lượm thông qua quá trình đọc sách hơn là qua nghiên cứu nhân loại học ở thực địa, và từ đó, ông tạo ra những lí thuyết về xã hội con người. Ông buộc những nhà nhân loại học sau này phải suy nghĩ về những điều ông đã viết, để thử nghiệm những ý tưởng của ông, etc. Và vì thế, thúc đẩy sự phát triển của nhân loại học. Về vấn đề này, chúng tôi từ lịch sử phát triển của nhân loại học và dân tộc chí, sẽ chứng minh rằng Claude Lévi-Strauss không phải là nhân loại học tồi.